Chuyện Z30


                                                         Chuyện Z30

       Bùi Hoàng Tám

25 năm (1983 - 2008) đã trôi qua kể từ ngày xảy ra sự kiện Z30 bi thảm. Một phần tư thế kỉ không phải thời gian dài song cũng không phải ngắn. Nó là khoảng cách đủ để lùi lại nhìn nhận đánh giá sự việc một cách chân xác khách quan. Trở lại vụ Z30 chúng tôi muốn nhìn lại sự ấu trĩ của một thời chưa xa để càng hiểu thêm giá trị to lớn của đổi mới và cùng nhau rút ra những bài học cho hôm nay và cho cả tương lai. Đây cũng là những thời khắc lịch sử của trước đêm dài đổi mới. Vì vậy cùng với sự dày đặc của màn đêm đã thấy đâu đó xuất hiện những nhân tố mới với lối tư duy mới. Chính những khoảng sáng le lói đó là nền tảng cho công cuộc đổi mới và chính những nhân tố này sau đó trở thành một trong số những hạt nhân quan trọng của công cuộc đổi mới. Và một trong số những người đó là Nguyên Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An khi đó là Bí thư Tỉnh uỷ Hà Nam Ninh. 

Vào một ngày giữa năm 2006 Chủ tịch Nguyễn Văn An cho gọi tôi đến Văn phòng Quốc hội - 37 Hùng Vương. Việc được gặp ông khiến tôi  hồi hộp dù rằng là một nhà báo tôi đã từng gặp khá nhiều vị lãnh đạo cao cấp của Đảng Nhà nước Chính phủ hay Quốc hội. Nhưng với ông An không hiểu sao tôi lại có cái e dè đó. Có lẽ tôi ngại vì ông vốn là người làm công tác tổ chức Đảng lâu năm nói năng luôn nghiêm túc và rất cẩn trọng. Còn tôi cái máu văn nghệ sỹ nửa mùa hay khoa môi múa mép nên sợ có lỡ lời thất thố mà e ngại chăng ? Thế nhưng chỉ sau mấy tiếng gõ nhè nhẹ đã thấy ông hiện ra ngay sau cánh cửa. Nụ cười hào sảng cái nắm tay ấm và chặt của ông đã khiến sự e dè của tôi như bay biến. Câu chuyện bỗng trở nên gần gũi chân tình và nhiều chia sẻ. Nó có gì đó tờ tợ như câu chuyện của một thủ trưởng với một nhân viên cũ lâu ngày gặp lại dù tôi chỉ mới lần đầu được trực tiếp gặp ông nghe ông nói chuyện. Và hôm đó ông đã kể cho tôi khá tường tận về lý do vì sao khi còn làm Bí thư tỉnh uỷ ông đã không đồng ý cho tỉnh Hà Nam Ninh thực hiện Chỉ thị  Z30.

Năm 1982 Nguyễn Văn An khi đó mới 45 tuổi được bầu vào Ban chấp hành Trung ương Đảng và nhận nhiệm vụ Bí thư tỉnh uỷ Hà Nam Ninh. Ngày đó Hà Nam Ninh là một tỉnh rộng gồm các tỉnh Nam Định Hà Nam Ninh Bình sáp nhập lại (giờ thì lại chia ra tỉnh nào về tỉnh đó) nên đất rộng dân số rất đông. Vào thời điểm những năm đầu thập niên tám mươi do chính sách cấm vận của Mỹ cùng với những chính sách kinh tế non kém ấu trĩ sai lầm... đã khiến đời sống nhân dân cả nước vô cùng khó khăn. Ngân sách kiệt quệ. Lạm phát luôn ở mức phi mã không phải hai mà ba con số/năm. Tiếng là thành phố công nghiệp nhưng đa số người dân Nam Định sống dựa vào nghề nông. Nhà máy dệt Nam Định niềm tự hào của nền công nghiệp xã hội chủ nghĩa khi đó máy móc thì cổ lỗ dây chuyền lạc hậu và thiếu nguyên liệu trầm trọng. Hàng ngàn cán bộ công nhân của tất cả các phân xưởng đều nằm trong tình trạng thất nghiệp triền miên. Công nghiệp thì đổ vỡ. Thương mại thì lưu thông trì trệ luôn tạo ra sự độc quyền đặc lợi cho một số người và nạn ngăn sông cấm chợ ở hầu hết các địa phương. Nông nghiệp thì thất bát. Cơ chế hợp tác xã đánh kẻng chấm công trở thành một gánh nặng đè lên vai người nông dân. Năng suất lúa suy giảm ruộng đất bị bỏ hoang. Các chương trình đánh bắt cá ven biển èo uột và thường xuyên thất bại. Sở hữu hàng ngàn km bờ biển nhưng cả nước thiếu từ hạt muối thiếu đi... Đời sống nhân dân đói khổ mấp mé cảnh lầm than.

Vốn là kỹ sư công nghiệp nhưng với tư duy sắc sảo của mình Nguyễn Văn An hiểu rằng bây giờ không phải là lúc ngồi đó mà vạch ra những ý tưởng viển vông trên mây dưới gió với nhà máy to công trường lớn mà con đường thoát đói nghèo cho mảnh đất này là phải ngay lập tức chỉnh đốn nông nghiệp. Vì vậy nhiều chính sách "cởi trói" cho nông dân đã được tỉnh "vụng trộm" ban hành nên đời sống nhân dân trng tỉnh tuy vẫn còn nhiều khó khăn nhưng đang từng bước được cải thiện.

Giữa lúc công việc bước đầu có chiều thuận lợi thì một buổi chiều Nguyễn Văn An nhận được công văn từ Công an Thành phố Nam Định gửi sang trình Bí thư Tỉnh uỷ duyệt phương án kiểm tra hành chính và tịch thu tài sản bất minh. Kèm theo đề nghị Tỉnh uỷ đồng ý cho ban hành quyết định tịch thu tài sản  là một bản danh sách gồm hơn 200 gia đình nằm trong diện phải thi hành quyết định này. Tiêu chí để lập danh sách là những đối tượng có nhà từ hai tầng trở lên và được xếp thứ tự ABC. Mới nhìn qua bản danh sách Bí thư Tỉnh uỷ Nguyễn Văn An đã không khỏi giật mình. Ông tự hỏi: Sao lại có chuyện vô lý thế này? Để có tiền xây căn nhà tránh mưa tránh nắng người dân phải trả bằng biết bao mồ hôi công sức với khoảng thời gian nhiều khi đằng đẵng cả chục năm trời. Thế mà giờ đây lại có lệnh tịch thu tài sản của họ là cớ làm sao?  Để kiểm chứng lại những suy nghĩ của mình ông An đã yêu cầu văn phòng lục tài liệu để tìm xem từ trước đến nay có văn bản pháp luật nào quy định về việc này hay không nhưng tuyệt nhiên không thấy có. Ông An gọi điện sang ông giám đốc Công an Thành phố:

- Tôi dã tìm hiểu rất kỹ và được biết từ trước đến nay Đảng và Chính phủ chưa bao giờ có chỉ thị dạng như thế này. Như vậy nghĩa là Bộ Chính trị không chỉ đạo và Chính phủ cũng không chỉ đạo. Bên các anh lấy văn bản này ở đâu ra vậy?

- Dạ cái này do cấp trên chỉ đạo ạ - Ông giám đốc Công an Thành phố trả lời.

- Cấp trên là cấp nào? Cụ thể là ai chứ? Mà sao không đưa ra bàn ở cấp uỷ?

- Báo cáo anh đây là chỉ thị vào hàng tuyệt mật của Trung ương nên  không thể dưa ra bàn ở cấp uỷ được. Vả lại Hà Nội và một số địa phương đã cho triển khai rồi ạ.

Ngẫm nghĩ một lát ông An nói:

- Để tôi trực tiếp lên Hà Nội xem xét tình hình và tìm hiểu cụ thể. Từ giờ đến khi tôi về các anh phải "án binh bất động" đợi lệnh của tôi - Ông An chỉ đạo.

          Suốt đêm đó Nguyễn Văn An không tài nào chợp được mắt. Tính đi tính lại nghĩ tới nghĩ lui nhưng ông vẫn không hiểu vì sao lại có cái chỉ thị miệng kỳ quái này. Tờ mờ sáng hôm sau ông An gọi cho lái xe đến đón. Để kiểm chứng cảm xúc của mình trước khi lên đường đi Hà Nội ông yêu cầu lái xe  chạy một vòng quanh thành phố Nam Định. Ngắm những dãy nhà lúp xúp chen chúc nhau ở các khu phố Trần Hưng Đạo Hàng Đồng Hàng Thiếc Hàn Thuyên Cổng Hậu... ông không khỏi chạnh lòng. Trưởng thành từ một công nhân điện lăn lộn cùng cơ sở gắn bó với đồng ruộng nhiều năm rồi mới trở thành người lãnh đạo cao nhất của một tỉnh ông quá hiểu sự vất vả gian nan của người dân quê hương ông. Những con người cần kiệm và thông minh nhưng vẫn đang phải sống vật lộn cùng nghèo khổ. Thế mà giờ đây ông đang phải đối mặt với một việc cực kỳ gian nan: Ký lệnh đồng ý để các cơ quan công quyền tịch thu tài sản của họ mà không cần tòa án và cũng không có bất cứ một bằng chứng nào để cớ thể khẳng định đó là tài sản bất minh. Ông chợt rùng mình khi nghĩ đến bản danh sách hơn 200 hộ nằm trong diện này rồi sẽ ra sao khi bị tịch thu nhà cửa tài sản.

          Khi chiếc ô tô chở ông đến Hà Nội trời chưa sáng rõ mặt người các công sở cửa còn đóng im ỉm. Lân la các khu phố ông được biết Hà Nội đã triển khai Chỉ thị này từ mấy hôm nay và tình hình rất xấu. Ông còn nghe nói có gia đình cả nhà thắt khăn tang bị tống lên xe kêu khóc ầm ĩ. Khi ông về đến Văn phòng Trung ương cũng là lúc các phòng ban đã bắt đầu làm việc. Ông định vào thẳng Văn phòng Trung ương Đảng để hỏi cho ra nhẽ nhưng lại thôi vì nghĩ mình là cán bộ trẻ mới nhậm chức chưa lâu nên cũng có phần rụt rè e ngại. Đi dò hỏi các phòng ban người thì bảo nên làm người lại bảo không chẳng ai có ý kiến gì khẳng định toàn mập mờ rất khó hiểu. Lang thang tìm hiểu tình hình thấy không kết quả ông cho xe về Nam Định.

Con đường từ Hà Nội về Nam Định hôm ấy bỗng trở nên dài dằng dặc bởi trong tâm trí Nguyễn Văn An đang rất hoang mang không biết xử trí thế nào cho phải. Nếu không ký quyết định triển khai thì biết đâu lại làm trái ý chỉ đạo của trên mà ký thì không có cơ sở pháp luật. Đã không ít lần ông tự nhủ các nơi đã làm rồi hay là mình cũng triển khai cho xong. Thế nhưng lần nào cũng vậy cứ nghĩ đến đấy là hình ảnh người dân lam lũ lại hiện lên trong tâm trí ông. Đang lúc bối rối một ý nghĩ chợt loé lên trong đầu Nguyễn Văn An: Gặp ông Thành (Đoàn Duy Thành - Bí thư Thành ủy Hải Phòng) để tham khảo ý kiến. Nếu bên ông Thành triển khai thì sẽ liệu mà nếu ông ấy chưa làm thì mình cũng không nên vội.

Đối với Đoàn Duy Thành Nguyễn Văn An có tình cảm rất riêng biệt. Tuy cùng là Bí thư cùng Uỷ viên Trung ương Đảng nhưng ông Thành lớn tuổi thuộc thế hệ đàn anh tham gia cách mạng trước lại là người có trình độ nên ông An có phần kính trọng và ngưỡng mộ. Mỗi khi có việc gì hệ trọng ông An thường trao đổi bàn bạc với ông Thành và ngược lại không ít lần gặp vấn đề nan giải hoặc khó đưa ra quyết định ông Thành vẫn thường tham khảo ý kiến của ông An. Nghĩ vậy nên ngay sáng hôm sau khi từ Hà Nội về Nam Định ông An gọi ông Thuật - Chủ tịch ủy ban nhân dân tỉnh cùng đi ra Hải Phòng để gặp ông Thành bàn bạc.

- Có lẽ cùng suy nghĩ nên khi tôi đến Hải Phòng đã thấy ông Thành chờ sẵn - Ông An kể với tôi tại nhà ông ở số 02 Nguyễn Bỉnh Khiêm Hà Nội - Thế là hai bên tiến hành trao đổi công việc ngay. Tôi hỏi vì sao Hải Phòng chưa thấy triển khai Chỉ thị Z30 ông Thành có nói rằng Hải Phòng chưa làm bởi còn đang chờ chỉ thị chính thức của Ban bí thư hoặc của bên Chính phủ. Rồi ông ấy phân tích về mặt pháp lý thì từ trước đến nay không có bất cứ văn bản pháp luật nào quy định tịch thu tài sản bằng quyết định hành chính cả. Còn về tình cuộc sống của nhân dân hiện nay còn rất nhiều khó khăn thậm chí là khổ cực. Việc tích cóp được chút tiền làm nhà làm cửa không dễ dàng gì. Nay tịch thu thì người dân ở vào đâu? Rồi ông ấy hạ giọng nói là chủ nghĩa xã hội tươi đẹp nhưng người dân không có nhà ở thì sao gọi là tươi đẹp được?... Vì cũng có suy nghĩ giống như ông Thành nên chúng tôi nhanh chóng đi đến nhất trí là phải chờ chỉ đạo chính thức bằng văn bản của Trung ương chứ không thể chỉ đạo miệng. Tôi cám ơn ông Thành đã giúp chúng tôi vững tâm.

- Nghe nói ngay khi đó bác đã cho đốt các quyết định về tịch thu nhà  những gia đình thuộc diện bị tịch thu tài sản? Tôi hỏi.

- Chuyện ấy là có thật. Tôi cho đốt vì không muốn nghĩ ngợi gì về nó nữa.

- Còn chuyện tháng 6 năm đó (6/1983) ông Thành đem việc này ra phát biểu tại một kỳ họp của Trung ương?

- Tháng mấy thì tôi không nhớ rõ chỉ nhớ khoảng giữa năm gì đó Trung ương tổ chức hội nghị. Lần ấy ông Thành đã nói liền 2 tiếng đồng hồ về những sai lầm của Chỉ thị Z30. Ông ấy cho rằng Chỉ thị Z30 là sai lầm là trái pháp luật và phi đạo lý. Việc vô cớ tịch thu nhà cửa của người dân khi họ không vi phạm pháp luật không bị pháp luật xử mà chỉ bằng một quyết định của chính quyền là xông vào đuổi người ta ra đường là vô lý. Ông ấy nói găng rất găng về những điều chúng tôi đã bàn với nhau từ trước. Thấy ông ấy càng phát biểu càng hăng tôi cũng thoáng lo lo. Nhất là những lúc ông ấy thống thiết nói rằng đã trực tiếp xem tịch thu 3 căn nhà ở Hà Nội. Ông ấy tả thảm thiết lắm. Khi đội công tác đẩy họ lên xe chở đi họ kêu khóc họ đội khăn tang. Rồi ông ấy đặt câu hỏi: Chúng ta làm cách mạng để làm gì? Người Cộng sản là phải hy sinh suốt đời vì nhân dân đem lại hạnh phúc cho nhân dân. Những việc chúng ta làm như thế này là trái đạo lý là vi phạm pháp luật. Ông ấy còn kể thời ông ấy làm Bí thư Quận uỷ Ngô Quyền đã nói với người dân rằng khi kháng chiến thắng lợi bà con sẽ hết cảnh nghèo khổ không còn phải chui rúc trong cái nhà tranh vách đất dột nát quanh năm mà sẽ ở nhà xây to đẹp họ đã vỗ tay hoan hô không ngớt mà giờ đây hơn 30 năm sau khi thắng Pháp chúng ta không có tiền xây nhà cho dân nay dân xây ta lại tịch thu thử hỏi còn đâu là đạo lý... - Ông An chợt ngừng kể đôi mắt dõi ra ngoài cửa sổ nơi có cây mít già đang mùa bói quả. Tôi hiểu rằng ông đang xúc động mạnh. Chờ cho ông nguôi ngoai cảm xúc tôi hỏi :

•-         Khi ông Thành nói thế bác có lo không ?

- Lo chứ. Chuyện này hệ trọng lắm chỉ cần sơ xảy là hỏng cả một sự nghiệp chứ không đùa nên tôi luôn liếc nhìn sang chỗ Tổng bí thư Lê Duẩn và Phó Thủ tướng Phạm Hùng thấy cả hai ông đều nghe rất chăm chú và có chiều đăm chiêu lắm. Nhất là đến đoạn ông Thành yêu cầu khi nào có ý kiến chính thức của Bộ Chính trị Ban bí thư và Thủ tướng Chính phủ sẽ thi hành nghiêm túc còn điện thoại nhắc nhở "theo Hà Nội mà làm" để có phong trào thì ông ấy không làm và xin chịu trách nhiệm trước Đảng trước nhân dân tôi thấy Phó Thủ tướng Phạm Hùng hườm hườm vài cái cười rồi nói: "Sáng tạo rất sáng tạo. Tôi ủng hộ ý kiến của anh Thành". Mấy phút im lặng nặng nề trôi qua. Rồi Tổng Bí thư Lê Duẩn đứng dậy hỏi có ý kiến nào phân tích đạo lý hơn thì phát biểu chúng tôi mới thở phào nhẹ nhõm và không ngờ việc làm của mình những ngày qua lại được lãnh đạo và nhiều đồng chí rong trung ương ủng hộ mạnh mẽ thế.

Nỗi ám ảnh sau hơn một phần tư thế kỉ

Cách đây ít lâu ông An gọi tôi bảo:

- Cái chuyện Z30 tôi kể với cậu ấy nhắc lại không chỉ để làm một bài học kinh nghiệm mà còn khẳng định thành tựu của đổi mới. Hơn hai mươi lăm năm qua chúng ta đã đi một quãng đường dài rất dài đặc biệt là tinh thần thượng tôn pháp luật. Bây giờ muốn tịch thu của người dân dù chỉ bao diêm cũng phải có toà án. Thế mà ngày ấy tịch thu cả một gia sản của người ta mà chỉ thông qua kiểm tra hành chính. Không hiểu ngày ấy vì sao họ cứ nói mập mờ cái này bí mật không phổ biến rộng cứ triển khai theo ý của trên... Sau này tôi được biết thì hình như ông Bộ trưởng Nội vụ (Bộ Công an) khi đó cũng không biết gì về vụ việc này.

- Có người đánh giá Z30 ghê gớm chẳng khác gì hồi Cải cách ruộng đất. Quan điểm của bác  thế nào? Tôi hỏi.

- Phạm vi của nó hẹp hơn nhiều nhưng với những người liên quan trực tiếp thì hậu quả chẳng khác là mấy. Cũng may chứ nếu ngày đó Hải Phòng và Nam Định cùng làm rồi sẽ lan ra cả nước thì sự thể không biết sẽ ra sao. Mãi gần đây khi tôi lên làm Quốc hội cái Z30 nó vẫn còn dư âm nặng nề lắm người dân còn kêu ca oán thán lắm. Cũng may chứ nếu thực hiện tôi sẽ ân hận suốt đời!

- Nhưng họ (những người trong danh sách bị tịch thu nhà cửa tài sản) có giầu thật không?

- Có giàu có gì đâu? Cả thành phố Nam Định ngày đó cũng nghèo lắm của cải có được là bao nhiêu. Những cái nhà đó so với bây giờ nó như cái chuồng chim thôi. Gìờ thì họ đã tự dỡ bỏ gần hết để xây nhà mới to hơn đẹp hơn rồi. Tôi vẫn nhớ những cái nhà trong danh sách ấy nó bé tí tẹo ấy mà.

- Nhưng lỡ trong số những người được coi là giầu có thời đó có những người là do bất minh? Tôi hỏi.

- Về tài sản có bất minh hay không thì anh phải điều tra để chứng minh mà chưa chứng minh hoặc không chứng minh được thì không thể kết luận. Với góc độ luật pháp anh chỉ được suy diễn theo hướng gỡ tội chứ không được suy diễn theo hướng kết tội. Một vụ án tham nhũng cũng vậy. Anh phải chứng minh được người ta tham nhũng chứ không được phép bắt người ta phải chứng minh nguồn gốc tài sản của mình. Hai cái đó khác nhau lắm. Bây giờ vẫn còn không ít người có lối suy diễn theo kiểu kết tội. Có cả vị là cán bọ lãnh đạo gần đây cũng mắc lỗi này. Pháp luật là chứng cứ chứ không phải tin hay không tin. Cái lối quy chụp ấy... Ông An chợt ngừng lại.

- Nghe nói ngày ấy bác cũng bị quy chụp là hữu khuynh?

- Có chuyện đó đấy. Một số cán bộ lão thành lên án tôi là hữu khuynh. Nguy hại nhất là có người coi Chỉ thị  Z30 như là biện pháp trong đấu tranh giai cấp chống bọn tham nhũng. Mà chống  tham nhũng cũng phải dựa trên luật pháp chứ. Có ở nơi nào mà kiểm tra hành chính lại tịch thu tài sản đâu? Ông giám đốc Công an khi ấy là người tốt tốt cả với cá nhân tôi. Nhưng dù sao ông ấy cũng không phải là cấp trên của tôi. Tôi là Bí thư tỉnh uỷ là Uỷ viên Trung ương mà Bộ Chính trị không chỉ đạo Thủ tướng không chỉ đạo thì làm sao tôi nghe ông ta được.

- Giả sử như  có sự chỉ đạo của trên bác có làm không?

- Nếu trên đã quyết đương nhiên tôi phải chấp hành. Đó là một nguyên tắc. Nguyên tắc chấp hành pháp luật nguyên tắc cấp dưới phải chấp hành mệnh lệnh của cấp trên. Nhưng ngược lại tôi sẽ có ý kiến phản hồi đồng ý thì nói rõ vì sao không đồng ý cũng nói rõ là vì sao. Mỗi khi nhận chỉ thị tôi đều có ý kiến cái đó có phù hợp với địa phương hay không phù hợp với luật pháp hay không? Trước khi thực hiện bát cứ việc gì tôi luôn túc trực ý thức như vậy. Cấp trên ra lệnh anh không làm không được. Nhưng làm mà thiếu trách nhiệm cũng không được. Anh phải có trách nhiệm với trên và cả với dân. Tôi nghĩ nên xây dựng một nếp công vụ như thế. Tôi không thích những người không thể hiện thái độ. Phải có chính kiến rõ ràng và thể hiện chính kiến một cách xây dựng. Cán bộ không phải là cái máy chỉ biết thực thi.

- Rồi ông kể cho tôi chuyện lần sang thăm nước Cộng hòa Phấp lần đầu tiên ông đã đến sông Sen để tận mắt được nhìn nơi thanh tra Zave (một nhân vật trong tiểu thuyết Những người khốn khổ của Vichto Huygô) trẫm mình vì không chứng minh được Giăngvanzăng là người ăn cắp.

Câu chuyện về Z30 khép lại như một chuyện cổ tích có hậu và cũng để lại một bài học xương máu tuy giản dị nhưng lại hệ trọng và cũng rất thời sự: Mọi người phải sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật. Một chân lý giản dị nhường ấy nhưng không phải bao giờ và lúc nào chúng ta cũng thực hiện được. Không hiểu sao mỗi lần đi tàu từ Nam ra Bắc hay ngược lại tôi cứ băn khoăn tự hỏi nếu ngày đó không có những người như ông An ông Thành và cả sự sáng suốt của cố Phó Thủ tướng Phạm Hùng đặc biệt là cố Tổng Bí thư Lê Duẩn đã kịp thời ngăn chặn thì không hiểu sự thể sẽ đi đến đâu? Và sâu xa hơn công cuộc Đổi mới sẽ như thế nào nếu "cơn bão Z30" không bị ngăn chặn kịp thời?

Bùi Hoàng Tám

Lâu quá không ghé căn nhà của mình.Xây nhà rồi bỏ "đi hoang". Xin mọi người thông cảm mà cho hai chữ" đại xá". Kính!

Trần Quang Đại

Gửi bác Bùi Hoàng Tám.
Bài này của bác rất hay gợi lại quá khứ ấu trĩ để là bài học xương máu cho hôm nay.
Nhưng mà em đọc thì thấy một số ý kiến của ông NVAn chưa thuyết phục lắm (dĩ nhiên là cái ông nói đúng nhiều hơn rất hay). Ông nói: "Với góc độ luật pháp anh chỉ được suy diễn theo hướng gỡ tội chứ không được suy diễn theo hướng kết tội. Một vụ án tham nhũng cũng vậy. Anh phải chứng minh được người ta tham nhũng chứ không được phép bắt người ta phải chứng minh nguồn gốc tài sản của mình".
Không hiểu ông N.V.AN căn cứ vào đâu để nói: "Với góc độ luật pháp anh chỉ được suy diễn theo hướng gỡ tội chứ không được suy diễn theo hướng kết tội". Cái này thì ông An nhầm đúng ra ở góc độ luật pháp anh phải suy nghĩ ai cũng có thể phạm tội. Cái nhầm này tưởng nhỏ nhưng hết sức nguy hiểm.
Câu này càng không đúng: "Anh phải chứng minh được người ta tham nhũng chứ không được phép bắt người ta phải chứng minh nguồn gốc tài sản của mình". Sao thế nhỉ? Minh bạch tài sản là một điều hết sức quen thuộc đối với pháp luật phương Tây và đây là một biện pháp hữu hiệu chống tham nhũng. Ở VN hình như các quan ta chưa quen với "món" này và có lẽ không chịu nổi "món" này. Và đây là lá chắn hữu hiệu cho tham nhũng. Bây giờ tham nhũng trắng trợn vô cùng nó có sợ gì đâu: chỉ là công chức mà tài sản lên đến hàng triệu đô ăn chơi sống xa hoa thừa mứa không cần che đậy thập thò gì cả. Nếu bên Tây anh không chứng minh được nguồn gốc tài sản thì cảnh sát sẽ "nói chuyện" với anh. Bên ta thì...Vì vậy người ta mới coi VN là nơi lý tưởng để rửa tiền mà thực ra tiền ở Vn không cần phải rửa ráy gì hết có cứ thế mà tiêu. Rất ngạc nhiên khi một vị nguyên Chủ tịch Quốc hội lại phát biểu như thế. Chả trách gì luật pháp VN có những chuyện "cười ra nước mắt". Thế này thì không hi vọng gì vào xã hội thượng tôn pháp uật cả khi mà người đứng đầu cơ quan lập pháp lại ấu trĩ như thế.
Trân trọng

Lê đức Duy

Một thời quá vãng

Thật ra cái ấu trĩ đến chết người là bởi trình độ của các cụ nhà ta về quản lý kinh tế và làm kinh tế quá ngây thơ.Đánh giặc các cụ quả là những anh hùng xuất chúng sẽ mải ghi trong lịch sử nước nhà và thế giới.Nhưng khoảng từ 1975 đến 1986 cho đến khi cụ LÊ Duần mất đáng lẽ ra những người như cụ Đoàn duy Thành và ông Nguyễn văn An hoặc nhiều người cấp tiến khác đứng được vào những vị trí chủ chốt thì có lẽ nuớc ta còn tiến dài hơn .Nhưng tiếc Thay lịch sử không có chữ nếu !

Huy

Tôi đọc bài này thấy rất cảm động tấm lòng cao cả vì dân cho dân của ông An. Nhưng nhà thơ Bùi Thanh Tám lại làm thơ tục quá. Lúuc nào cũng thấy danh từ "dí..." thôi.

Đông Hoàng

" Đường lối chính sách bằng mồm!"

Lang thang trên mạng vào đọc bài " Vợ tôi nửa dại nửa khôn..." của Bùi Hoàng Tám cười chảy cả nước mắt hàng nửa tiếng đồng hồ. Cám ơn BHT bạn đã cho tôi được một liều thuốc cực bổ đại bổ trong cái không khí u ám toàn cầu trong cái không khí buồn thê thảm vì không tìm thấy cái logic của cái " ní nuận" khai thác bauxite TN nó ở chỗ nào nữa...
Thế rối lại được đọc Z30 của BHT... Cả một quá khứ của những năm sau ngày thống nhất tràn về ...Tôi đã từng chứng kiến tận mắt cảnh công an đến niêm phong nhà của một người ở gần chợ Hôm HN. Đúng như là bi thảm cho những ai ở trong hoàn cảnh ấy...Còn tôi thì đến giờ vẫn không tìm được cái " No-gic " cho những cách jành xử kiểu ấy nhân danh Nhà nước - pháp luật...Nó chẳng khác nào những cảnh diễn ra trong CCRĐ mà hồi nhỏ tôi đã chứng kiến...
Nhưng bài viết của BHT kết thúc có " hậu" quá! Té ra thành tích không thực hiện nghiêm "một chỉ thị mồm" vô cùng nghiêm trọng trên quy cả nước lại là của TBT Lê Duẩn và PTT Phạm Hùng ư ? Thế là trận cười nghiêng ngả mà BHT mang lại với bài" Vợ tôi nửa dại nửa khôn..." tuyệt vời lại bị xóa mất bởi Z30 này ! Vì tôi lại không tìm thấy cái" ní nuận " logic của nó ! Thế thì ai là thủ phạm của cái chỉ thị mồm "tuyệt diệu" đó???

dangbatien

Gửi anh Bùi Hoàng Tám:Bài viết chuyện Z30 của anh rất hay. Nêu một bài học lớn đối với các nhà lãnh đạo (tất nhiên còn là bài học cho tất cả những ai có chức có quyền). Mong sao các vị lãnh đạo bây giờ đọc được bài viết của anh.